|
Nhớ những mùa xuân xa xứ, cứ mỗi khi đến ba
mươi Tết, ngoại tôi dù đã xấp xỉ 70 tuổi, mắt đã mờ và tay đã run nhưng
vẫn chiều lòng đám cháu nhỏ, chuẩn bị mọi thứ gạo nếp, đỗ, lá dong...
để gói bánh chưng
Nhớ
những mùa xuân xa xứ, cứ mỗi khi đến ba mươi Tết, ngoại tôi dù đã xấp
xỉ 70 tuổi, mắt đã mờ và tay đã run nhưng vẫn chiều lòng đám cháu nhỏ,
chuẩn bị mọi thứ gạo nếp, đỗ, lá dong... để gói bánh chưng. Lũ trẻ
chúng tôi sau khi được nghỉ học là tụ về nhà ông bà ngoại để lăng xăng
phụ lặt vặt, đồng thời xem bà trổ tài gói bánh chưng một cách điêu
luỵên với kinh nghiệm ngót 60 năm.
Các dì, mợ và mẹ tôi đến nhà bà ngoại thật sớm để
chia nhau phụ lau lá dong, đãi đỗ làm nhân, cắt thịt mỡ ướp... theo sự
chỉ đạo của bà ngoại. Còn cậu, chú , bác và bố tôi thì chẻ chỉ, bê
lò... để chuẩn bị cho bánh vào nồi nấu chín. Nhà ngoại ngày thường rất
vắng, nhưng hễ cuối năm là huyên náo vì đám con cháu quân quần, trò
chuyện xúm xít rất nhộn nhịp.
Đến giờ gói bánh, chú Út ngồi hẳn một bên với thúng
lá dong và chiếc khuôn gói bánh chưng. Chú gói đã quen nên những chiếc
bánh vuông vức rất đẹp mắt được ra lò. Còn bố tôi và bác Hai, tay nghề
còn non nớt, nên đám con cháu vây quanh chỉ trỏ phê bình: "Bố gói chưa
chặt tay bằng chú Út, đúng không bà ngoại?". Bố cười khì, mắng yêu tôi:
"Bố gói cho con ăn mà con còn chê hả?".
Nhiều bác hàng xóm thắc mắc khi thấy mấy cậu con
trai lại đi gói bánh, nhưng ngoại cười điềm đạm, bảo: "Đàn ông gói chắc
tay hơn đàn bà, bác ạ. Vả lại, vấn đề ở đây không phải là nam hay nữ,
mà tôi muốn bọn chúng quây quần bên nhau cho có không khí ngày Tết. Thế
mới hạnh phúc!". Ông ngoại tôi cũng không phải là trường hợp ngoại lệ.
Ông ngồi cạnh lau lá cho bà gói bánh, chốc chốc ông pha trò bằng những
câu chuyện vui. Cứ thế, tiếng cười giòn tan như tiếng pháo tràn ngập cả
nhà trong cái lạnh chiều ba mươi Tết.
Sau khi kiểm tra từng chiếc bánh một cách tỉ mỉ, bà
gật gù bảo: "Coi cũng được đấy. Nếu mai mốt làm không đẹp như vậy là mẹ
đánh đòn mỗi đứa đó!". Mọi người ai nấy cũng gật gù "dạ" một tiếng rõ
to, không dám làm phật lòng bà ngoại.
Giờ bà và ông đã về miền xa ngái, không còn gói bánh
chưng cho chúng tôi ăn như xưa nữa. Những cái tết ở thế kỷ XXI này, bố
mẹ tôi cũng không màng đến việc gói bánh chưng vì phải cuốn mình vào
công việc hối hả để lo cho cả nhà cái ăn cái mặc và việc học của chúng
tôi. Cứ vào cuối năm, mẹ chỉ việc vào siêu thị mua bánh chưng để cúng
trên bàn thờ ông bà, một ít còn lại dùng để đãi khách và cho chúng tôi
ăn. Những chiếc bánh chưng "phong cách" của siêu thị tuy có ngon, đẹp
mắt nhưng không thể nào đậm đà và thơm ngon như những chiếc bánh của bà
làm được. Lòng chợt bồi hồi nhớ lại ngày mình bé bỏng, thèm được ngắm
cả gia tộc, nhất là ngắm ông bà ngồi gói bánh một cách say mê.
|